题陈仲礼四知轩且当折柳之意

宋代 吴儆
陈侯一世豪,笔力万人敌。 卧之百尺楼,平视刘玄德。 收敛湖海气,一室仅容膝。 平生不欺心,自护如拱璧。 客来问字细论文,旋糶官粱买酒樽。 夜深四壁冷彻骨,酒酣一笑温如春。 三年官满何所畜,满船稚乳收几束。 长安侯门高於天,束薪炊米桂炊玉。 问君持此将安归,君言岁收可百斛。 吾侪本无膏粱念,况今老矣其何欲。 宰相时来则为之,切莫倒行夸食肉。
chén hóu shì háo   wàn rén  
zhī bǎi chǐ lóu   píng shì liú xuán  
shōu liǎn hǎi   shì jǐn róng  
píng shēng xīn   gǒng  
lái wèn lùn wén   xuán tiào guān liáng mǎi jiǔ zūn  
shēn lěng chè   jiǔ hān xiào wēn chūn  
sān nián guān mǎn suǒ chù   mǎn chuán zhì shōu shù  
cháng ān hóu mén gāo tiān   shù xīn chuī guì chuī  
wèn jūn chí jiāng ān guī   jūn yán suì shōu bǎi  
chái běn gāo liáng niàn   kuàng jīn lǎo  
zǎi xiàng shí lái wèi zhī   qiè dǎo xíng kuā shí ròu