题尘外堂

宋代 李光
故园重到豁尘襟,桃李成蹊竹坞深。三径频来无俗客,五更唤起有鸣禽。 溪光山影常遮眼,酒盏茶瓯独挂心。尘外莫言无一事,苔痕扫尽复相侵。
yuán zhòng dào huō chén jīn   táo chéng zhú shēn sān jìng pín lái   gēng huàn yǒu míng qín    
guāng shān yǐng cháng zhē yǎn   jiǔ zhǎn chá ōu guà xīn chén wài yán shì tái   hén sǎo jǐn xiāng qīn