题承天心老万佛阁

宋代 吴泳
我闻諗禅师,断薪接绳床。 杨岐初住时,撒雪满屋堂。 庭松下法子,瓶水注道浆。 看来古佛心,不为屋有亡。 心公自别宗,眼碧髭又霜。 更接十千众,建此新道场。 梯空插璇题,会海结宝方。 自营不住心,每唱无底囊。 如明珠走盘,如利刀截肪。 以兹众生故,苦为诸佛忙。 寥寥一贞境,渺渺万法航。 泥空竟成著,堕有终是盲。 青灯落檐花,吾道千丈光。
wén shěn chán shī   duàn xīn jiē shéng chuáng  
yáng chū zhù shí   xuě mǎn táng  
tíng sōng xià zi   píng shuǐ zhù dào jiāng  
kàn lái xīn   wéi yǒu wáng  
xīn gōng bié zōng   yǎn yòu shuāng  
gèng jiē shí qiān zhòng   jiàn xīn dào chǎng  
kōng chā xuán   huì hǎi jié bǎo fāng  
yíng zhù xīn   měi chàng náng  
míng zhū zǒu pán   dāo jié fáng  
zhòng shēng   wèi zhū máng  
liáo liáo zhēn jìng   miǎo miǎo wàn háng  
kōng jìng chéng zhù   duò yǒu zhōng shì máng  
qīng dēng luò yán huā   dào qiān zhàng guāng