题程伯禹给事漫吾亭

宋代 曾几
漫郎专一溪,万事俱不理。 胡为堕我相,名字出奇诡。 山林轩冕欤,等是寄焉耳。 程公傍亭意,道眼深照此。 端居亦偶然,小出聊复尔。 宣城幻事了,却梦归故里。 结庐澄潭上,尽室清镜里。 木阴凉夏簟,荷气馥秋水。 遥岑招不来,为我列窗几。 昔吾与今吾,念念如脱屣。 心期次山外,人要安石起。 公勿赋远游,行应去天咫。
màn láng zhuān   wàn shì  
wéi duò xiāng   míng zi chū guǐ  
shān lín xuān miǎn   děng shì yān ěr  
chéng gōng bàng tíng   dào yǎn shēn zhào  
duān ǒu rán   xiǎo chū liáo ěr  
xuān chéng huàn shì le   què mèng guī  
jié chéng tán shàng   jìn shì qīng jìng  
yīn liáng xià diàn   qiū shuǐ  
yáo cén zhāo lái   wèi liè chuāng  
jīn   niàn niàn tuō  
xīn shān wài   rén yào ān shí  
gōng yuǎn yóu   xíng yīng tiān zhǐ