题陈沧洲家藏王甥至之山水图

明代 王恭
公乃王郎之舅氏,昔年遣兴沧洲趣。白水应同万古心,青山不尽平生意。 初疑衡霍乱峰回,石廪芙蓉天上开。又疑瀑布香炉顶,飞红沓翠空中来。 连林杂树纷隈澚,屋头清晖霁人目。片片春云带鹤还,淙淙野水流冰绿。 云间鸡犬更谁家,云际风泉半落花。回岩积霭天梯小,绝壁悬萝鸟道斜。 白头久叹同声远,临水看山梦犹懒。濯足矶边月自明,弄琴石上苔应满。 不见羊昙四十春,西州云物几回新。丹青此日堪惆怅,岂必山阳笛里人。
gōng nǎi wáng láng zhī jiù shì   nián qiǎn xìng cāng zhōu bái shuǐ yīng tóng wàn xīn qīng   shān jìn píng shēng    
chū héng huò luàn fēng huí   shí lǐn róng tiān shàng kāi yòu xiāng dǐng fēi   hóng cuì kōng zhōng lái    
lián lín shù fēn wēi yu   tóu qīng huī rén piàn piàn chūn yún dài hái cóng   cóng shuǐ liú bīng   绿  
yún jiān quǎn gèng shuí jiā   yún fēng quán bàn luò huā huí yán ǎi tiān xiǎo jué   xuán luó niǎo dào xié    
bái tóu jiǔ tàn tóng shēng yuǎn   lín shuǐ kàn shān mèng yóu lǎn zhuó biān yuè míng nòng   qín shí shàng tái yīng mǎn    
jiàn yáng tán shí chūn   西 zhōu yún huí xīn dān qīng kān chóu chàng   shān yáng rén