题曹仲本出>,自素天仗以下皆纪画也

宋代 杨万里
德寿宫前春昼长,宫中花开宫外香。 太皇颐神玉霄上,都人久不瞻清光。 今晨忽见肃天仗,翠华黄屋从天降。 一声清跸万人看,天街冰销楼雪残。 北来又有一红繖,八鸾三騑金毂端。 辇中似是瑶池母,凤舄霞裳剪云雾。 太皇望见天开颜,万国春风百花舞。 乃是慈宁太母回鸾图,母子如初千古无。 朔云边雪旗脚湿,御柳官梅寒影疏。 向来慈宁隔沙漠,倩鴈传书鴈难托。 迎还騩驭彼何人,魏武子孙曹将军。 将军元是一缝掖,忽攘两臂挽五石。 长揖单于如小儿,奉归慈辇如折枝。 功盖天下只戏剧,笑随赤松蜡双屐, 飘然南山之南北山北。 君不见岳飞功成不抽身,却道秦家丞相嗔。
shòu 寿 gōng qián chūn zhòu zhǎng   gōng zhōng huā kāi gōng wài xiāng  
tài huáng shén xiāo shàng   dōu rén jiǔ zhān qīng guāng  
jīn chén jiàn tiān zhàng   cuì huá huáng cóng tiān jiàng  
shēng qīng wàn rén kàn   tiān jiē bīng xiāo lóu xuě cán  
běi lái yòu yǒu hóng sǎn   luán sān fēi jīn duān  
niǎn zhōng shì shì yáo chí   fèng xiá shang jiǎn yún  
tài huáng wàng jiàn tiān kāi yán   wàn guó chūn fēng bǎi huā  
nǎi shì níng tài huí luán   chū qiān  
shuò yún biān xuě jiǎo shī 湿   liǔ guān méi hán yǐng shū  
xiàng lái níng shā   qiàn yàn chuán shū yàn nán tuō  
yíng hái guī rén   wèi sūn cáo jiāng jūn  
jiāng jūn yuán shì fèng   rǎng liǎng wǎn dàn  
cháng chán xiǎo ér   fèng guī niǎn zhé zhī  
gōng gài tiān xià zhǐ   xiào suí chì sōng shuāng  
piāo rán nán shān zhī nán běi shān běi  
jūn jiàn yuè fēi gōng chéng chōu shēn   què dào qín jiā chéng xiàng chēn