題曹仲本出>,自素天仗以下皆紀畫也

宋代 楊萬里
德壽宮前春晝長,宮中花開宮外香。 太皇頤神玉霄上,都人久不瞻清光。 今晨忽見肅天仗,翠華黃屋從天降。 一聲清蹕萬人看,天街冰銷樓雪殘。 北來又有一紅繖,八鸞三騑金轂端。 輦中似是瑤池母,鳳舄霞裳剪雲霧。 太皇望見天開顏,萬國春風百花舞。 乃是慈寧太母回鸞圖,母子如初千古無。 朔雲邊雪旗腳濕,御柳官梅寒影疏。 向來慈寧隔沙漠,倩鴈傳書鴈難托。 迎還騩馭彼何人,魏武子孫曹將軍。 將軍元是一縫掖,忽攘兩臂挽五石。 長揖單于如小兒,奉歸慈輦如折枝。 功蓋天下只戲劇,笑隨赤松蠟雙屐, 飄然南山之南北山北。 君不見岳飛功成不抽身,卻道秦家丞相嗔。
shòu gōng qián chūn zhòu zhǎng   gōng zhōng huā kāi gōng wài xiāng  
tài huáng shén xiāo shàng   dōu rén jiǔ zhān qīng guāng  
jīn chén jiàn tiān zhàng   cuì huá huáng cóng tiān jiàng  
shēng qīng wàn rén kàn   tiān jiē bīng xiāo lóu xuě cán  
běi lái yòu yǒu hóng sǎn   luán sān fēi jīn duān  
niǎn zhōng shì shì yáo chí   fèng xiá shang jiǎn yún  
tài huáng wàng jiàn tiān kāi yán   wàn guó chūn fēng bǎi huā  
nǎi shì níng tài huí luán   chū qiān  
shuò yún biān xuě jiǎo shī   liǔ guān méi hán yǐng shū  
xiàng lái níng shā   qiàn yàn chuán shū yàn nán tuō  
yíng hái guī rén   wèi sūn cáo jiāng jūn  
jiāng jūn yuán shì fèng   rǎng liǎng wǎn dàn  
cháng chán xiǎo ér   fèng guī niǎn zhé zhī  
gōng gài tiān xià zhǐ   xiào suí chì sōng shuāng  
piāo rán nán shān zhī nán běi shān běi  
jūn jiàn yuè fēi gōng chéng chōu shēn   què dào qín jiā chéng xiàng chēn