题苍筤亭

宋代 韩元吉
手种苍筤数竿,筑亭相与枕书看。 故知落落非春事,直有青青共岁寒。 一壑自欣幽意足,三年独得此君欢。 萧然风露千寻影,搔首哦诗独凭栏。
shǒu zhǒng cāng láng shù gān 竿   zhù tíng xiāng zhěn shū kàn  
zhī luò luò fēi chūn shì   zhí yǒu qīng qīng gòng suì hán  
xīn yōu   sān nián de jūn huān  
xiāo rán fēng qiān xún yǐng   sāo shǒu ó shī píng lán