題蒼筤亭

宋代 韓元吉
手種蒼筤數竿,築亭相與枕書看。 故知落落非春事,直有青青共歲寒。 一壑自欣幽意足,三年獨得此君歡。 蕭然風露千尋影,搔首哦詩獨憑欄。
shǒu zhǒng cāng láng shù gān 竿   zhù tíng xiāng zhěn shū kàn  
zhī luò luò fēi chūn shì   zhí yǒu qīng qīng gòng suì hán  
xīn yōu   sān nián de jūn huān  
xiāo rán fēng qiān xún yǐng   sāo shǒu ó shī píng lán