题沧浪亭

宋代 饶节
君构虚亭古岸头,我来登览判千忧。丈人钓艇波澜阔,孺子歌声草树秋。 山似画屏随屈曲,人如杨柳擅风流。他年若有江湖具,乘兴因君棹小舟。
jūn gòu tíng àn tóu   lái dēng lǎn pàn qiān yōu zhàng rén diào tǐng lán kuò   shēng cǎo shù qiū
shān shì huà píng suí   rén yáng liǔ shàn fēng liú nián ruò yǒu jiāng   chéng xìng yīn jūn zhào xiǎo zhōu