题步君叙园亭

宋代 王令
我爱练湖春柳好,四十里围青玉城。 平流中澄绿镜匣,远山旁卧翠虎横。 黄林主人乐此地,瞰压湖面开以亭。 常将醉目望野色,数曲老画谁家屏。 山禽水鸟尽相识,飞入栏壁驯不惊。 有时落照到波上,一眼万叠金鳞明。 伊余与世既龃龉,奈此有地来归耕。 回头把眼看市道,愁向尘埃著脚行。
ài liàn chūn liǔ hǎo   shí wéi qīng chéng  
píng liú zhōng chéng 绿 jìng xiá   yuǎn shān páng cuì héng  
huáng lín zhǔ rén   kàn miàn kāi tíng  
cháng jiāng zuì wàng   shù lǎo huà shuí jiā píng  
shān qín shuǐ niǎo jǐn xiāng shí   fēi lán xùn jīng  
yǒu shí luò zhào dào shàng   yǎn wàn dié jīn lín míng  
shì   nài yǒu lái guī gēng  
huí tóu yǎn kàn shì dào   chóu xiàng chén āi zhù jiǎo xíng