题碧云亭

宋代 吴芾
累土创新亭,本拟还旧观。 或言旧亭庳,视此才及半。 我方安朴拙,岂敢事轮奂。 言念梦幻身,终日困几案。 既未许自如,超然脱羁绊。 亦欲对江山,时发一笑粲。 自从得新亭,顿觉百忧散。 亭前柳色新,亭下荷花乱。 明月可坐邀,积雪堪俯玩。 凭栏送飞鸿,千里归一盼。 诗成似有神,酒行俗无算。 取次亦足乐,胡为尚兴叹。 恨吾年已衰,志不在游宦。 何当归去来,终老湖山畔。
lèi chuàng xīn tíng   běn hái jiù guān
huò yán jiù tíng   shì cái bàn
fāng ān zhuō   gǎn shì lún huàn
yán niàn mèng huàn shēn   zhōng kùn àn
wèi   chāo rán tuō bàn
duì jiāng shān   shí xiào càn
cóng xīn tíng   dùn jué bǎi yōu sàn
tíng qián liǔ xīn   tíng xià huā luàn
míng yuè zuò yāo   xuě kān wán
píng lán sòng fēi hóng 鸿   qiān guī pàn
shī chéng shì yǒu shén   jiǔ xíng suàn
  wéi shàng xīng tàn
hèn nián shuāi   zhì zài yóu huàn
dāng guī lái   zhōng lǎo shān pàn