题碧岩亭赠孙尊师

宋代 徐铉
绝境何人识,高亭万象含。凭轩临树杪,送目极天南。 积霭生泉洞,归云锁石龛。丹霞披翠巘,白鸟带晴岚。 仙去留虚室,龙归涨碧潭。幽岩君独爱,玄味我曾耽。 世上愁何限,人间事久谙。终须脱羁鞅,来此会空谈。
jué jìng rén shí   gāo tíng wàn xiàng hán píng xuān lín shù miǎo   sòng tiān nán
ǎi shēng quán dòng   guī yún suǒ shí kān dān xiá cuì yǎn   bái niǎo dài qíng lán
xiān liú shì   lóng guī zhǎng tán yōu yán jūn ài   xuán wèi céng dān
shì shàng chóu xiàn   rén jiān shì jiǔ ān zhōng tuō yāng   lái huì kōng tán