題碧岩亭贈孫尊師

宋代 徐鉉
絕境何人識,高亭萬象含。憑軒臨樹杪,送目極天南。 積靄生泉洞,歸雲鎖石龕。丹霞披翠巘,白鳥帶晴嵐。 仙去留虛室,龍歸漲碧潭。幽岩君獨愛,玄味我曾耽。 世上愁何限,人間事久諳。終須脫羈鞅,來此會空談。
jué jìng rén shí   gāo tíng wàn xiàng hán píng xuān lín shù miǎo   sòng tiān nán
ǎi shēng quán dòng   guī yún suǒ shí kān dān xiá cuì yǎn   bái niǎo dài qíng lán
xiān liú shì   lóng guī zhǎng tán yōu yán jūn ài   xuán wèi céng dān
shì shàng chóu xiàn   rén jiān shì jiǔ ān zhōng tuō yāng   lái huì kōng tán