题壁

元代 旷家妇
泾渭能分浊与清,妾身岂肯堕风尘!孤儿未必从他姓,一女何曾侍二人。 白刃自伤心似铁,黄泉要见骨如银。深山落日猿啼处,过客闻之亦惨神。
jīng wèi néng fēn zhuó qīng   qiè shēn kěn duò fēng chén   ér wèi cóng xìng   zēng shì èr rén
bái rèn shāng xīn shì tiě   huáng quán yào jiàn yín shēn shān luò yuán chù   guò wén zhī cǎn shén