题白纻山

宋代 李之仪
回见黄梅雨后天,烟林常在笑谈边。早时欲到不自果,今日初来端有缘。 无复新声传玉齿,空馀残照满金田。不知谁是云霞侣,聊揖高风一怅然。
huí jiàn huáng méi hòu tiān   yān lín cháng zài xiào tán biān zǎo shí dào guǒ   jīn chū lái duān yǒu yuán
xīn shēng chuán chǐ 齿   kōng cán zhào mǎn jīn tián zhī shuí shì yún xiá   liáo gāo fēng chàng rán