題白紵山

宋代 李之儀
回見黃梅雨後天,煙林常在笑談邊。早時欲到不自果,今日初來端有緣。 無復新聲傳玉齒,空餘殘照滿金田。不知誰是雲霞侶,聊揖高風一悵然。
huí jiàn huáng méi hòu tiān   yān lín cháng zài xiào tán biān zǎo shí dào guǒ   jīn chū lái duān yǒu yuán
xīn shēng chuán chǐ   kōng cán zhào mǎn 滿 jīn tián zhī shuí shì yún xiá   liáo gāo fēng chàng rán