天仙子

清代 顾贞立
翡翠离披妆未卸。独倚薰笼坐深夜。晚寒料峭入重围,腰可把,愁难写。 相对相怜银烛下。 烛尽香残催睡也。短梦未成魂欲化。欲拟翻然上图画,蓬莱界,通灵快。 莫系留仙双锦带。
fěi cuì zhuāng wèi xiè xūn lóng zuò shēn wǎn hán liào qiào chóng wéi yāo   chóu nán   xiě      
xiāng duì xiāng lián yín zhú xià  
zhú jìn xiāng cán cuī shuì duǎn mèng wèi chéng hún huà fān rán shàng huà péng lái   jiè tōng líng   kuài      
liú xiān shuāng jǐn dài