天香 馀冬雪霁念早梅应开病中不得寻访怅然有作

明代 王夫之
霜薄含冰,云轻弄雪,未遣珊珠红褪。夕坞回塘,谁借问早,把琼心幽酝也。 应待我向,月下微吟相讯自。惜自怜孤影半,吐半垂清晕来。 时早莺啼破几,点点玉钱绿衬。便与寻芳已晚,粉残香损。 犹自不成辜负,却只恐、东风垂柳困。梦里依然,蝶魂相趁。
shuāng báo hán bīng   yún qīng nòng xuě   wèi qiǎn shān zhū hóng tuì huí táng shuí   jiè wèn zǎo   qióng xīn yōu yùn    
yìng dài xiàng   yuè xià wēi yín xiāng xùn lián yǐng bàn   bàn chuí qīng yūn lái    
shí zǎo yīng   diǎn diǎn qián 绿 chèn biàn 便 xún fāng wǎn fěn   cán xiāng sǔn    
yóu chéng   què zhǐ kǒng dōng fēng chuí liǔ kùn mèng rán dié hún   xiāng chèn