天香

清代 郑文焯
薰亚金丝,香参玉垄,沈沈冷麝如水。故国茄花,王孙芳草,尽化海山云气。 半囊晻蔼,空悟破,枯禅一指。休问壸天日月,销磨苾刍身世。 拈来信多妙谛,贮烟煴、写经馀事。叹息百年硕果,等閒匏系。 万感都成蜡味。但愁惹西来暗尘起。更倦残熏,生酸老泪。
xūn jīn   xiāng cān lǒng   shěn shěn lěng shè shuǐ guó jiā huā wáng   sūn fāng cǎo jǐn   huà hǎi shān yún    
bàn náng ǎn ǎi   kōng   chán zhǐ xiū wèn kǔn tiān yuè xiāo   chú shēn shì    
niān lái xìn duō miào   zhù yān yūn xiě jīng shì tàn bǎi nián shuò guǒ děng xián   páo      
wàn gǎn dōu chéng wèi dàn chóu lái 西 àn chén gèng juàn cán xūn shēng suān   lǎo lèi