天香

清代 鄭文焯
薰亞金絲,香參玉壟,沈沈冷麝如水。故國茄花,王孫芳草,盡化海山雲氣。 半囊晻藹,空悟破,枯禪一指。休問壼天日月,銷磨苾芻身世。 拈來信多妙諦,貯煙熅、寫經餘事。嘆息百年碩果,等閒匏繫。 萬感都成蠟味。但愁惹西來暗塵起。更倦殘熏,生酸老淚。
xūn jīn   xiāng cān lǒng   shěn shěn lěng shè shuǐ guó jiā huā wáng   sūn fāng cǎo jǐn   huà hǎi shān yún    
bàn náng ǎn ǎi   kōng   chán zhǐ xiū wèn kǔn tiān yuè xiāo   chú shēn shì    
niān lái xìn duō miào   zhù yān yūn xiě jīng shì tàn bǎi nián shuò guǒ děng xián   páo      
wàn gǎn dōu chéng wèi dàn chóu lái 西 àn chén gèng juàn cán xūn shēng suān   lǎo lèi