田舍一首

宋代 刘克庄
贫汉殉财夸死权,世间廉退者差贤。 高门炙手今罗雀,废冢枯髅昔珥蝉。 薄糁藜羹诳雷腹,旋蒙絮帽暖霜颠。 时人莫笑侬寒俭,自古臞儒近列仙。
pín hàn xùn cái kuā quán   shì jiān lián tuì 退 zhě chà xián
gāo mén zhì shǒu jīn luó què   fèi zhǒng lóu ěr chán
báo sǎn gēng kuáng léi   xuán méng mào nuǎn shuāng diān
shí rén xiào nóng hán jiǎn   jìn liè xiān