天山歌

清代 洪亮吉
地脉至此断,天山已包天。日月何处栖,总挂青松巅。 穷冬棱棱朔风裂,雪复包山没山骨。峰形积古谁得窥,上有鸿蒙万年雪。 天山之石绿如玉,雪与石光皆染绿。半空石堕冰忽开,对面居然落飞瀑。 青松岗头鼠陆梁,一一竟欲餐天光。沿林弱雉飞不起,经月饱啖松花香。 人行山口雪没踪,山腹久已藏春风。始知灵境迥然异,气候顿与三霄通。 我谓长城不须筑,此险天教限沙漠。山南山北尔许长,瀚海黄河兹起伏。 他时逐客倘得还,置家亦象祁连山。控弦纵逊骡骑霍,投笔或似扶风班。 别家近已忘年载,日出沧溟倘家在。连峰偶一望东南,云气蒙蒙生腹背。 九州我昔历险夷,五岳顶上都标题。南条北条等闲尔,太乙太室输此奇。 君不见奇钟塞外天奚取,风力史人猛飞举。一峰缺处补一云,人欲出山云不许。
mài zhì duàn   tiān shān bāo tiān yuè chǔ zǒng   guà qīng sōng diān    
qióng dōng léng léng shuò fēng liè   xuě bāo shān méi shān fēng xíng shuí kuī shàng   yǒu hóng méng 鸿 wàn nián xuě    
tiān shān zhī shí 绿   xuě shí guāng jiē rǎn 绿 bàn kōng shí duò bīng kāi duì   miàn rán luò fēi    
qīng sōng gǎng tóu shǔ liáng   jìng cān tiān guāng yán lín 沿 ruò zhì fēi jīng   yuè bǎo dàn sōng huā xiāng    
rén xíng shān kǒu xuě méi zōng   shān jiǔ cáng chūn fēng shǐ zhī líng jìng jiǒng rán   hòu dùn sān xiāo tōng    
wèi cháng chéng zhù   xiǎn tiān jiào xiàn shā shān nán shān běi ěr cháng hàn   hǎi huáng    
shí zhú tǎng hái   zhì jiā xiàng lián shān kòng xián zòng xùn luó huò tóu   huò shì fēng bān    
bié jiā jìn wàng nián zǎi   chū cāng míng tǎng jiā zài lián fēng ǒu wàng dōng nán yún   méng méng shēng bèi    
jiǔ zhōu xiǎn   yuè dǐng shàng biāo nán tiáo běi tiáo děng xián ěr tài   tài shì shū    
jūn jiàn zhōng sài wài tiān   fēng shǐ rén měng fēi fēng quē chù yún rén   chū shān yún