田若虚游龙门宝应用天随子体赋诗因次其韵二首 其一

金朝 魏抟霄
少室右臂禹所断,开排清伊来高寒。土肉养石自古秀,山腰流泉无时乾。 佛髻滴滴染湿翠,松风飕飕鸣惊湍。白傅巳矣不可见,予谁从之投归鞍。
shǎo shì yòu suǒ duàn   kāi pái qīng lái gāo hán ròu yǎng shí xiù shān   yāo liú quán shí qián    
rǎn shī 湿 cuì   sōng fēng sōu sōu míng jīng tuān bái jiàn   shuí cóng zhī tóu guī ān