田若虛游龍門寶應用天隨子體賦詩因次其韻二首 其一

金朝 魏摶霄
少室右臂禹所斷,開排清伊來高寒。土肉養石自古秀,山腰流泉無時乾。 佛髻滴滴染濕翠,松風颼颼鳴驚湍。白傅巳矣不可見,予誰從之投歸鞍。
shǎo shì yòu suǒ duàn   kāi pái qīng lái gāo hán ròu yǎng shí xiù shān   yāo liú quán shí qián    
rǎn shī cuì   sōng fēng sōu sōu míng jīng tuān bái jiàn   shuí cóng zhī tóu guī ān