田家叹

宋代 赵蕃
春欲耕时天不雨,小雪不能濡旱土。 辛勤仅得遍鉏耰,浸种可怜沟脉缕。 忽然一雨催插秧,东阡西陌青相望。 谓兹劳逸足报补,岂知亢旱愁秋阳。 高田已分卤莽取,下田庶几十八九。 奈何雨势反作淫,令我痛心仍疾首。 我曹饥馁无足悲,不死会值丰登时。 所嗟官吏不相察,借租日日来符移。
chūn gēng shí tiān   xiǎo xuě néng hàn  
xīn qín jǐn biàn chú yōu   jìn zhǒng lián gōu mài  
rán cuī chā yāng   dōng qiān 西 qīng xiāng wàng  
wèi láo bào   zhī kàng hàn chóu qiū yáng  
gāo tián fēn mǎng   xià tián shù shí jiǔ  
nài shì fǎn zuò yín   lìng tòng xīn réng shǒu  
cáo něi bēi   huì zhí fēng dēng shí  
suǒ jiē guān xiāng chá   jiè lái