天华寺亭二首

宋代 冯时行
老去心如水,眼明犹爱山。 偶来出已意,特为破天悭。 能便渺茫处,尽归寻丈间。 公余成践蹂,心事等云閒。
lǎo xīn shuǐ   yǎn míng yóu ài shān
ǒu lái chū   wèi tiān qiān
néng biàn 便 miǎo máng chù   jǐn guī xún zhàng jiān
gōng chéng jiàn róu   xīn shì děng yún xián