题庵壁

宋代 陆游
侠气当年盖五陵,今成粥饭在家僧。 身存但倚贫非病,齿落方惭豁可憎。 踏月闲穿双草屩,听琴横按一枯藤。 年来万事都经遍,强笑看人独未曾。
xiá dāng nián gài líng   jīn chéng zhōu fàn zài jiā sēng
shēn cún dàn pín fēi bìng   chǐ 齿 luò fāng cán huō zēng
yuè xián chuān 穿 shuāng cǎo juē   tīng qín héng àn téng
nián lái wàn shì dōu jīng biàn   qiǎng xiào kàn rén wèi céng