滕王亭子
寂寞春山路,君王不复行。古墙犹竹色,虚阁自松声。
鸟雀荒村暮,云霞过客情。尚思歌吹入,千骑把霓旌。
jì
寂
mò
寞
chūn
春
shān
山
lù
路
,
jūn
君
wáng
王
bù
不
fù
复
xíng
行
。
。
gǔ
古
qiáng
墙
yóu
犹
zhú
竹
sè
色
,
xū
虚
gé
阁
zì
自
sōng
松
shēng
声
。
。
niǎo
鸟
què
雀
huāng
荒
cūn
村
mù
暮
,
yún
云
xiá
霞
guò
过
kè
客
qíng
情
。
。
shàng
尚
sī
思
gē
歌
chuī
吹
rù
入
,
qiān
千
jì
骑
bǎ
把
ní
霓
jīng
旌
。
。