滕王阁三首
向来高阁久成空,今日雕栏势尚雄。
触影自怜人已老,题诗还愧我非工。
江山满目长悲古,樽俎开怀幸对公。
莫惜踌躇连日醉,此回别后几时同。
xiàng
向
lái
来
gāo
高
gé
阁
jiǔ
久
chéng
成
kōng
空
,
jīn
今
rì
日
diāo
雕
lán
栏
shì
势
shàng
尚
xióng
雄
。
chù
触
yǐng
影
zì
自
lián
怜
rén
人
yǐ
已
lǎo
老
,
tí
题
shī
诗
hái
还
kuì
愧
wǒ
我
fēi
非
gōng
工
。
jiāng
江
shān
山
mǎn
满
mù
目
zhǎng
长
bēi
悲
gǔ
古
,
zūn
樽
zǔ
俎
kāi
开
huái
怀
xìng
幸
duì
对
gōng
公
。
mò
莫
xī
惜
chóu
踌
chú
躇
lián
连
rì
日
zuì
醉
,
cǐ
此
huí
回
bié
别
hòu
后
jǐ
几
shí
时
tóng
同
。