踏莎行 远归
旅思一囊,风霜两鬓,推门旧物依稀认。书窗紧闭落尘多,钟儿嘀嗒声声近。
去倩谁知,归凭谁问,何劳更待天涯信。可怜最是槛中花,恹恹犹自含离恨。
lǚ
旅
sī
思
yī
一
náng
囊
,
fēng
风
shuāng
霜
liǎng
两
bìn
鬓
,
tuī
推
mén
门
jiù
旧
wù
物
yī
依
xī
稀
rèn
认
。
。
shū
书
chuāng
窗
jǐn
紧
bì
闭
luò
落
chén
尘
duō
多
,
zhōng
钟
ér
儿
dī
嘀
dā
嗒
shēng
声
shēng
声
jìn
近
。
。
qù
去
qiàn
倩
shéi
谁
zhī
知
,
guī
归
píng
凭
shuí
谁
wèn
问
,
hé
何
láo
劳
gèng
更
dài
待
tiān
天
yá
涯
xìn
信
。
。
kě
可
lián
怜
zuì
最
shì
是
kǎn
槛
zhōng
中
huā
花
,
yān
恹
yān
恹
yóu
犹
zì
自
hán
含
lí
离
hèn
恨
。
。