踏莎行 雁

明代 宋琬
枫落潇湘,雪深幽冀。霜风吹老芦花穗。捣衣时节却飞来,一声才断千行泪。 带雨还飞,飘零无次。萧萧清影和云坠。郎边莫道少书来,长空写尽相思字。
fēng luò xiāo xiāng   xuě shēn yōu shuāng fēng chuī lǎo huā suì dǎo shí jié què fēi lái   shēng cái duàn qiān xíng lèi
dài hái fēi   piāo líng xiāo xiāo qīng yǐng yún zhuì láng biān dào shǎo shū lái   cháng kōng xiě jǐn xiāng