踏莎行 雁

明代 宋琬
楓落瀟湘,雪深幽冀。霜風吹老蘆花穗。搗衣時節卻飛來,一聲才斷千行淚。 帶雨還飛,飄零無次。蕭蕭清影和雲墜。郎邊莫道少書來,長空寫盡相思字。
fēng luò xiāo xiāng   xuě shēn yōu shuāng fēng chuī lǎo huā suì dǎo shí jié què fēi lái   shēng cái duàn qiān xíng lèi
dài hái fēi   piāo líng xiāo xiāo qīng yǐng yún zhuì láng biān dào shǎo shū lái   cháng kōng xiě jǐn xiāng