踏莎行 其一 闺怨
独上妆楼,青山如昨。画眉彩笔春来阁。休弹红雨湿花梢,泪珠自向心头落。
可恨东风,年年轻薄。天涯不管人漂泊。漫将薄幸比杨花,杨花犹解穿罗幕。
dú
独
shàng
上
zhuāng
妆
lóu
楼
,
qīng
青
shān
山
rú
如
zuó
昨
huà
。
méi
画
cǎi
眉
bǐ
彩
chūn
笔
lái
春
gé
来
xiū
阁
dàn
。
hóng
休
yǔ
弹
shī
红
huā
雨
shāo
湿
lèi
花
zhū
梢
,
zì
泪
xiàng
珠
xīn
自
tóu
向
luò
心
头
落
。
kě
可
hèn
恨
dōng
东
fēng
风
,
nián
年
nián
年
qīng
轻
bó
薄
tiān
。
yá
天
bù
涯
guǎn
不
rén
管
piāo
人
bó
漂
màn
泊
jiāng
。
bó
漫
xìng
将
bǐ
薄
yáng
幸
huā
比
yáng
杨
huā
花
,
yóu
杨
jiě
花
chuān
犹
luó
解
mù
穿
罗
幕
。