踏莎行
扫叶秋风,敲窗夜雨,轻寒微试庭花舞。离人怎可对愁红,多情最怕无情遇。
芳意难猜,韶华轻负,名园剩有伤怀处。从今不忍倚栏杆,如何独对相思树。
sǎo
扫
yè
叶
qiū
秋
fēng
风
,
qiāo
敲
chuāng
窗
yè
夜
yǔ
雨
,
qīng
轻
hán
寒
wēi
微
shì
试
tíng
庭
huā
花
wǔ
舞
。
。
lí
离
rén
人
zěn
怎
kě
可
duì
对
chóu
愁
hóng
红
,
duō
多
qíng
情
zuì
最
pà
怕
wú
无
qíng
情
yù
遇
。
。
fāng
芳
yì
意
nán
难
cāi
猜
,
sháo
韶
huá
华
qīng
轻
fù
负
,
míng
名
yuán
园
shèng
剩
yǒu
有
shāng
伤
huái
怀
chù
处
。
。
cóng
从
jīn
今
bù
不
rěn
忍
yǐ
倚
lán
栏
gān
杆
,
rú
如
hé
何
dú
独
duì
对
xiāng
相
sī
思
shù
树
。
。