踏莎行

宋代 杨炎正
宿鹭栖身,飞鸿点泪,不堪更是重阳到。一襟无处著凄凉。倚栏看尽斜阳倒。 瘦减难丰,悲伤易老,淡觞消得黄花笑。画眉人去玉篦存,浓愁如黛凭谁扫。
宿 shēn   fēi hóng 鸿 diǎn lèi   kān gèng shì chóng yáng dào jīn chǔ zhù liáng lán kàn jǐn xié yáng dào
shòu jiǎn nán fēng   bēi shāng lǎo   dàn shāng xiāo de huáng huā xiào huà méi rén cún   nóng chóu dài píng shuí sǎo