踏莎行

宋代 蔡伸
水满青钱,烟滋翠葆。残英满地无人扫。先来羁思乱如云,无端更被春酲恼。 叠叠遥山,绵绵远道。凭阑满目唯芳草。莫惊青鬓点秋霜,卢郎已分愁中老。
shuǐ mǎn qīng qián   yān cuì bǎo cán yīng mǎn rén sǎo xiān lái luàn yún   duān gèng bèi chūn chéng nǎo
dié dié yáo shān   mián mián yuǎn dào píng lán mǎn wéi fāng cǎo jīng qīng bìn diǎn qiū shuāng   láng fēn chóu zhōng lǎo