踏莎行

清代 郑文焯
树老知门,山寒近屋。一年风物供吟足。秋声到地总无名,和愁题上阑干曲。 梦换纱棂,吟残画烛。空阶雨断蛩声续。霜前篱菊为谁黄,人閒秋鬓无重绿。
shù lǎo zhī mén   shān hán jìn nián fēng gōng yín qiū shēng dào zǒng míng chóu   shàng lán gān      
mèng huàn shā líng   yín cán huà zhú kōng jiē duàn qióng shēng shuāng qián wèi shuí huáng rén xián   qiū bìn zhòng     绿