踏莎行
寂寞春寒,空虚雨坠。斜檐风搅铃声碎。翠屏山外篆烟迷,茜纱窗底红灯背。
枕泪难收,欢痕忍对。愁时不许稍稍睡。伤心托付太玄经,读来多少情滋味。
jì
寂
mò
寞
chūn
春
hán
寒
,
kōng
空
xū
虚
yǔ
雨
zhuì
坠
xié
。
yán
斜
fēng
檐
jiǎo
风
líng
搅
shēng
铃
suì
声
cuì
碎
píng
。
shān
翠
wài
屏
zhuàn
山
yān
外
mí
篆
qiàn
烟
shā
迷
,
chuāng
茜
dǐ
纱
hóng
窗
dēng
底
bèi
红
灯
背
。
zhěn
枕
lèi
泪
nán
难
shōu
收
,
huān
欢
hén
痕
rěn
忍
duì
对
chóu
。
shí
愁
bù
时
xǔ
不
shāo
许
shāo
稍
shuì
稍
shāng
睡
xīn
。
tuō
伤
fù
心
tài
托
xuán
付
jīng
太
dú
玄
lái
经
,
duō
读
shǎo
来
qíng
多
zī
少
wèi
情
滋
味
。