桃源忆故人 人日感旧
画帘垂处春光乱,百感最难消遣。记得风斜彩燕,小立珍珠院。
岁华又到黏鸡宴,砌下春兰尚浅。人日春人不见,日近人儿远。
huà
画
lián
帘
chuí
垂
chù
处
chūn
春
guāng
光
luàn
乱
,
bǎi
百
gǎn
感
zuì
最
nán
难
xiāo
消
qiǎn
遣
jì
。
de
记
fēng
得
xié
风
cǎi
斜
yàn
彩
xiǎo
燕
,
lì
小
zhēn
立
zhū
珍
yuàn
珠
院
。
suì
岁
huá
华
yòu
又
dào
到
nián
黏
jī
鸡
yàn
宴
,
qì
砌
xià
下
chūn
春
lán
兰
shàng
尚
qiǎn
浅
rén
。
rì
人
chūn
日
rén
春
bú
人
jiàn
不
rì
见
,
jìn
日
rén
近
er
人
yuǎn
儿
远
。