桃源忆故人 春寒
无聊独自探春早,花影今朝风悄。吹透越梅多少,两点青山小。
凄清绣户人难到,惟有一庭春鸟。掩著银屏正好,帘外馀香袅。
wú
无
liáo
聊
dú
独
zì
自
tàn
探
chūn
春
zǎo
早
,
huā
花
yǐng
影
jīn
今
zhāo
朝
fēng
风
qiāo
悄
。
。
chuī
吹
tòu
透
yuè
越
méi
梅
duō
多
shǎo
少
,
liǎng
两
diǎn
点
qīng
青
shān
山
xiǎo
小
。
。
qī
凄
qīng
清
xiù
绣
hù
户
rén
人
nán
难
dào
到
,
wéi
惟
yǒu
有
yī
一
tíng
庭
chūn
春
niǎo
鸟
。
。
yǎn
掩
zhù
著
yín
银
píng
屏
zhèng
正
hǎo
好
,
lián
帘
wài
外
yú
馀
xiāng
香
niǎo
袅
。
。