桃源忆故人
玉笙吹彻清商后。寂寞弓弯舞袖。巧画远山不就。只为眉长皱。
灵犀望断星难透。立到凄凉时候。今夜月明如昼。人共梅花瘦。
yù
玉
shēng
笙
chuī
吹
chè
彻
qīng
清
shāng
商
hòu
后
。
。
jì
寂
mò
寞
gōng
弓
wān
弯
wǔ
舞
xiù
袖
。
。
qiǎo
巧
huà
画
yuǎn
远
shān
山
bù
不
jiù
就
。
。
zhǐ
只
wèi
为
méi
眉
zhǎng
长
zhòu
皱
。
。
líng
灵
xī
犀
wàng
望
duàn
断
xīng
星
nán
难
tòu
透
。
。
lì
立
dào
到
qī
凄
liáng
凉
shí
时
hou
候
。
。
jīn
今
yè
夜
yuè
月
míng
明
rú
如
zhòu
昼
。
。
rén
人
gòng
共
méi
梅
huā
花
shòu
瘦
。
。