桃源憶故人

宋代 朱敦儒
玉笙吹徹清商後。寂寞弓彎舞袖。巧畫遠山不就。只為眉長皺。 靈犀望斷星難透。立到淒涼時候。今夜月明如晝。人共梅花瘦。
shēng chuī chè qīng shāng hòu gōng wān xiù qiǎo huà yuǎn shān jiù zhǐ wèi méi zhǎng zhòu
líng wàng duàn xīng nán tòu dào liáng shí hou jīn yuè míng zhòu rén gòng méi huā shòu