桃源行

宋代 李纲
武陵溪水流潺潺,渔舟鼓枻迷溯沿。 溪穷路尽恍何处,桃花烂漫蒸川原。花间邑屋自连接,云外鸡犬声相喧。 衣裳不同俎豆古,见客惊怪争来前。杀鸡为黍持劝客,借问世上今何年。 自从秦乱避徭役,子孙居此因蝉联。不知汉祖以剑起,况复魏晋称戈鋋。 慇勤留客不肯住,落花流水空依然。渊明作记真好事,世人粉饰言神仙。 我观闽境多如此,峻溪绝岭难攀缘。其间往往有居者,自富水竹饶田园。 耄倪不复识官府,岂惮黠吏催租钱。养生送死良自得,终岁饱食仍安眠。 何须更论神仙事,只此便是桃花源。
líng shuǐ liú chán chán   zhōu yán 沿  
qióng jǐn huǎng chǔ   táo huā làn màn zhēng chuān yuán huā jiān lián jiē yún   wài quǎn shēng xiāng xuān    
shang tóng dòu   jiàn jīng guài zhēng lái qián shā wéi shǔ chí quàn jiè   wèn shì shàng jīn nián    
cóng qín luàn yáo   sūn yīn chán lián zhī hàn jiàn kuàng   wèi jìn chēng chán    
yīn qín liú kěn zhù   luò huā liú shuǐ kōng rán yuān míng zuò zhēn hǎo shì shì   rén fěn shì yán shén xiān    
guān mǐn jìng duō   jùn jué lǐng nán pān yuán jiān wǎng wǎng yǒu zhě   shuǐ zhú ráo tián yuán    
mào shí guān   dàn xiá cuī qian yǎng shēng sòng liáng zhōng   suì bǎo shí réng ān mián    
gèng lùn shén xiān shì   zhī biàn 便 shì táo huā yuán