陶然亭 其一
结想浮云外,翛然叩竹关。车停残叶径,亭对夕阳山。
芦荻含秋意,风霜黯佛颜。老僧眼独冷,来往几人间。
jié
结
xiǎng
想
fú
浮
yún
云
wài
外
,
xiāo
翛
rán
然
kòu
叩
zhú
竹
guān
关
。
。
chē
车
tíng
停
cán
残
yè
叶
jìng
径
,
tíng
亭
duì
对
xī
夕
yáng
阳
shān
山
。
。
lú
芦
dí
荻
hán
含
qiū
秋
yì
意
,
fēng
风
shuāng
霜
àn
黯
fú
佛
yán
颜
。
。
lǎo
老
sēng
僧
yǎn
眼
dú
独
lěng
冷
,
lái
来
wǎng
往
jǐ
几
rén
人
jiān
间
。
。