陶然亭 其二

清代 钟曾龄
地僻经过少,烟销竹外风。云深双阙迥,叶落四山空。 秋水涵虚白,幽亭避软红。问途人迹远,归鸟隔林通。
jīng guò shǎo   yān xiāo zhú wài fēng yún shēn shuāng quē jiǒng   luò shān kōng
qiū shuǐ hán bái   yōu tíng ruǎn hóng wèn rén yuǎn   guī niǎo lín tōng