桃花源诗

宋代 梅尧臣
鹿为马,龙为蛇, 凤皇避罗麟避罝。天下逃难不知数, 入海居岩皆是家。武陵源中深隐人, 共将鸡犬栽桃花。花开记春不记岁, 金椎自劫博浪沙。亦殊商颜采芝草, 唯与少长亲胡麻。岂意异时渔者入, 各各因问人闲赊。秦已非秦孰为汉, 奚论魏晋如割瓜。英雄灭尽有石阙, 智惠屏去无年华。俗骨思归一相送, 慎勿与世言云霞。出洞沿溪梦寐觉, 物景都失同回槎。心寄草树欲复往, 山幽水乱寻无涯。
鹿 wèi   lóng wèi shé  
fèng huáng luó lín tiān xià táo nàn zhī shù    
hǎi yán jiē shì jiā líng yuán zhōng shēn yǐn rén    
gòng jiāng quǎn zāi táo huā huā kāi chūn suì    
jīn zhuī jié làng shā shū shāng yán cǎi zhī cǎo    
wéi shào zhǎng qīn shí zhě    
yīn wèn rén xián shē qín fēi qín shú wèi hàn    
lùn wèi jìn guā yīng xióng miè jǐn yǒu shí què    
zhì huì píng nián huá guī xiāng sòng    
shèn shì yán yún xiá chū dòng yán 沿 mèng mèi jué    
jǐng dōu shī tóng huí chá xīn cǎo shù wǎng    
shān yōu shuǐ luàn xún