桃花源詩

宋代 梅堯臣
鹿為馬,龍為蛇, 鳳皇避羅麟避罝。天下逃難不知數, 入海居岩皆是家。武陵源中深隱人, 共將雞犬栽桃花。花開記春不記歲, 金椎自劫博浪沙。亦殊商顏采芝草, 唯與少長親胡麻。豈意異時漁者入, 各各因問人閒賒。秦已非秦孰為漢, 奚論魏晉如割瓜。英雄滅盡有石闕, 智惠屏去無年華。俗骨思歸一相送, 慎勿與世言云霞。出洞沿溪夢寐覺, 物景都失同回槎。心寄草樹欲復往, 山幽水亂尋無涯。
鹿 wèi   lóng wèi shé  
fèng huáng luó lín tiān xià táo nàn zhī shù    
hǎi yán jiē shì jiā líng yuán zhōng shēn yǐn rén    
gòng jiāng quǎn zāi táo huā huā kāi chūn suì    
jīn zhuī jié làng shā shū shāng yán cǎi zhī cǎo    
wéi shào zhǎng qīn shí zhě    
yīn wèn rén xián shē qín fēi qín shú wèi hàn    
lùn wèi jìn guā yīng xióng miè jǐn yǒu shí què    
zhì huì píng nián huá guī xiāng sòng    
shèn shì yán yún xiá chū dòng yán 沿 mèng mèi jué    
jǐng dōu shī tóng huí chá xīn cǎo shù wǎng    
shān yōu shuǐ luàn xún