桃花源和靖节韵

明代 袁宏道
一笑叩烟岚,白云今几世。桃花不肯流,溪水无情逝。 白头老黄冠,茧手事耕艺。呵呼随里胥,鞭笞了官蜕。 岫老鹧鹄斑,溪流琉璃吠。日供冠裳驺,宁晓芰荷掣。 缅想紫芝人,骖云几相诣。洞府帘堂深,云霞空凛厉。 天人一昏旦,人间百馀岁。宇宙何不有,谩劳作聪慧。 迂儒饱世情,俗肠非境界。纷纷辨伪真,等为方内蔽。 常闻列子风,可以驾烟外。长驱入仙林,编觅心所契。
xiào kòu yān lán   bái yún jīn shì táo huā kěn liú   shuǐ qíng shì    
bái tóu lǎo huáng guān   jiǎn shǒu shì gēng suí biān   chī le guān tuì    
xiù lǎo zhè bān   liú liú li fèi gōng guān cháng zōu níng   xiǎo chè    
miǎn xiǎng zhī rén   cān yún xiāng dòng lián táng shēn yún   xiá kōng lǐn    
tiān rén hūn dàn   rén jiān bǎi suì zhòu yǒu màn   láo zuò cōng huì    
bǎo shì qíng   cháng fēi jìng jiè fēn fēn biàn wěi zhēn děng   wéi fāng nèi    
cháng wén liè fēng   jià yān wài cháng xiān lín biān   xīn suǒ