逃荒行

清代 郑燮
十日卖一儿,五日卖一妇。来日剩一身,茫茫即长路。 长路迂以远,关山杂豺虎。天荒虎不饥,旰人饲岩阻。 豺狼白昼出,诸村乱击鼓。嗟予皮发焦,骨断折腰膂。 见人目先瞪,得食咽反吐。不堪充虎饿,虎亦弃不取。 道旁见遗婴,怜拾置担釜。卖尽自家儿,反为他人抚。 路妇有同伴,怜而与之乳。咽咽怀中声,咿咿口中语。 似欲呼爷娘,言笑令人楚。千里山海关,万里辽阳戍。 严城啮夜星,村镫照秋浒。长桥浮水面,风号浪偏怒。 欲渡不敢撄,桥滑足无屦。前牵复后曳,一跌不复举。 过桥歇古庙,聒耳闻乡语。妇人叙亲姻,男儿说门户。 欢言夜不眠,似欲忘愁苦。未明复起行,霞光影踽踽。 边墙渐以南,黄沙浩无宇。或云薛白衣,征辽从此去。 或云隋炀皇,高丽拜雄武。初到若夙经,艰辛更谈古。 幸遇新主人,区脱与眠处。长犁开古迹,春田耕细雨。 字牧马牛羊,斜阳谷量数。身安心转悲,天南渺何许。 万事不可言,临风泪如注。
shí mài ér   mài lái shèng shēn   máng máng cháng
cháng yuǎn   guān shān chái tiān huāng   gàn rén yán
chái láng bái zhòu chū   zhū cūn luàn jiē jiāo   duàn zhé yāo
jiàn rén xiān dèng   shí yàn fǎn kān chōng è 饿  
dào páng jiàn yīng   lián shí zhì dān mài jǐn jiā ér   fǎn wèi rén
yǒu tóng bàn   lián ér zhī huái 怀 zhōng shēng   kǒu zhōng
shì niáng   yán xiào lìng rén chǔ qiān shān hǎi guān   wàn liáo yáng shù
yán chéng niè xīng   cūn dèng zhào qiū cháng qiáo shuǐ miàn   fēng hào làng piān
gǎn yīng   qiáo huá qián qiān hòu   diē
guò qiáo xiē miào   guō ěr wén xiāng rén qīn yīn   nán ér shuō mén
huān yán mián   shì wàng chóu wèi míng xíng   xiá guāng yǐng
biān qiáng jiàn nán   huáng shā hào huò yún xuē bái   zhēng liáo cóng
huò yún suí yáng huáng   gāo bài xióng chū dào ruò jīng   jiān xīn gèng tán
xìng xīn zhǔ rén   tuō mián chù zhǎng kāi   chūn tián gēng
niú yáng   xié yáng liàng shù shēn ān xīn zhuǎn bēi   tiān nán miǎo
wàn shì yán   lín fēng lèi zhù